Cha mất, mẹ bỏ đi, cậu bé 9 tuổi miền Tây đi bắt ốc nuôi chị gáCha mất, mẹ bỏ đi, cậu bé 9 tuổi miền Tây đi bắt ốc nuôi chị gái khờ, bà già yếu: Đôi mắt buồn xót xai khờ, bà già yếu: Đôi mắt buồn xót xa

Không còn cha mẹ, chị gái lại khờ khạo, mới 9 tuổi nhưng Vũ thành trụ cột của gia đình. Để có con cá, con ốc cậu bé phải đánh đổi bằng tay chân trầy xước, mặt mũi lấm lem bùn đất.

Cha của chị em Nguyễn Cẩm Tiên (13 tuổi, ngụ xã Đông Bình, huyện Thới Lai, TP Cần Thơ) và Nguyễn Trường Vũ (9 tuổi) mất hơn 3 năm trước. Mẹ các em thì đã bỏ đi từ hồi nào, cả Tiên và Vũ đều không nhớ cả hình hài lẫn tên của mẹ.


Vũ mồ côi cha, mẹ bỏ đi lại phải lo cho chị gái khờ khạo (Ảnh: Nguyễn Cường).

Gia tài mà cha để lại cho chị em Tiên chỉ có căn nhà nằm cuối con kênh được quây bằng những tấm tôn, trong nhà ngoài chiếc võng, mấy cái nồi, vài cái ghế con và một chiếc tivi cổ lỗ sĩ thì cũng chẳng còn gì đáng giá vài chục ngàn đồng.

Nhà Tiên không có đường vào, cách con lộ gần nhất phải ngót 2 cây số đường sông. Chị em Tiên muốn đi học, đi khám bệnh hay đi làm bất kỳ điều gì cũng đều phải nhờ ghe của hàng xóm chở đi.

Từ ngày con trai mất thì bà Huỳnh Thị Thâu (85 tuổi) đã đến ở cùng, chăm lo cho các cháu. Mắt bà bị mắt, chân chậm nên suốt ngày cũng chỉ luẩn quẩn rau cháo quanh nhà, nhắc nhở các cháu học hành, ăn uống.

Chúng tôi đến thăm thì chỉ có bà Thâu và Tiên ở nhà, bà ngồi võng còn Tiên thì nằm xoài giữa nhà học online, 2 chị em không có bàn hay góc học tập. “Cô chú chờ một chút, thằng Vũ nó đang đi đắp ruộng cho người ta để kiếm cá ăn, nó về ngay bây giờ”, bà Thâu nói.


Để bắt được những con cá con cho bữa tối, đôi tay cậu bé 9 tuổi không tránh khỏi lấm lem, trầy xước (Ảnh: Nguyễn Cường).

Chờ một lúc thì Vũ cũng về, trên tay xách một cái xô, bên trong có mấy con cá nhỏ. Để đổi lại ít thức ăn là mặt, tay chân, quần áo em đều lấm lem bùn đất, đôi tay Vũ cũng chi chít những vết trầy xước to nhỏ khi phải bới đất, kéo cành rào ở các ao đìa.

Nhà nghèo, thiếu sự chăm sóc của mẹ từ nhỏ nên dù là chị nhưng Tiên có phần khờ khạo, chậm chạp, đến nay vẫn chưa biết tự vệ sinh cá nhân hay làm bất kỳ điều gì. Vũ cũng trở thành cậu bé lầm lì, ít nói và khi nào cũng mang đôi mắt đượm buồn.


Đôi mắt Vũ đượm buồn khi được hỏi về hoàn cảnh của mình (Ảnh: Nguyễn Cường).

Ngày ngày, Tiên chỉ ở nhà học hoặc chơi, Vũ nếu không học thì sẽ đi quanh ấp xem ai có việc gì thì làm hộ. Ngày nào Vũ tìm được việc làm thì 3 bà cháu có cá ăn, nếu ngày nào có nhiều cá thì Vũ nhốt lại chừa cho ngày khác. Những ngày mưa gió không làm được gì thì 3 bà cháu phải chấp nhận ăn rau cháo.


Vũ và bá nội (Ảnh: Nguyễn Cường).

“Tôi thì già cả, mắt mờ, tay yếu nên không làm được gì nữa, ở với các cháu là ở để bảo ban vậy thôi. Cháu gái thì lớn nhưng khờ quá, không biết gì cả, thức ăn phải chờ chàu trai đi kiếm về, cá ốc có gì ăn đó.

Đêm nằm ôm cháu ngủ, lắm lúc ngủ không được, thấy buồn khổ nhưng cũng chẳng khóc được”, bà Thâu với khuôn mặt già nua, âu sầu nói về hoàn cảnh gia đình.


Vì không có bàn học nên Tiên nằm biệt giữa nhà học bài. Điện thoại chị em Tiên đang sử dụng được mạnh thường quân cho (Ảnh: Nguyễn Cường).

Ông Nguyễn Thanh Bình – Phó chủ tịch UBND xã Đông Bình cho biết hoàn cảnh của chị em Tiên dù đã được địa phương và những người xung quanh quan tâm rất nhiều nhưng vẫn gặp nhiều khó khăn, rất cần sự giúp đỡ của cộng đồng.

“Với khả năng của địa phương thì xã chỉ có thể hỗ trợ gạo ăn hằng ngày cho các cháu, vừa rồi thì xã cũng đã vận động hỗ trợ được một chiếc điện thoại cho 2 chị em học online. Đại diện địa phương, tôi rất mong hoàn cảnh của chị em bé Tiên được quý mạnh thường quân gần xa quan tâm, giúp đỡ”, ông Bình nói.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Mã số 4321:

Bà Huỳnh Thị Thâu

Địa chỉ: Ấp Đông Giang A, xã Đông Bình, huyện Thới Lai, TP Cần Thơ

Điện thoại: 0348686503

Nguồn: https://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/cha-mat-me-bo-di-cau-be-9-tuoi-mo-cua-bat-oc-nuoi-chi-gai-kho-khao-20211204113048895.htm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.